Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

Cư dân mạng rớt nước mắt vì “Thư gửi con”


Mấy ngày nay, trên các trang mạng xã hội, các diễn đàn xôn xao bàn tán về một bức thư của cha mẹ gửi đến những đứa con thân yêu của mình. Dưới đây là đoạn trích bức thư giản dị nhưng khiến những người làm con phải nhìn nhận lại chính mình.
“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ."
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều...
Bố mẹ..."

Tác giả: Pierre Antoine (Việt kiều Pháp)

Theo Khởi Nguyên
VTC

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Nghe đàn ông Mỹ dạy con trai



Thứ bảy, 8/10/2011, 08:58 GMT+7


Ngôi sao của Broadway - Will Rogers từng nói 'Di sản mà một người cha để lại cho con cái không phải là những lời hay ý đẹp hay bạc vàng châu báu mà là những giá trị không được nói thành lời'. Và ông đã truyền cho các con mình những bài học để trở thành một người đàn ông, một người cha tốt.

Trong những năm tháng phát triển, các chàng trai cần một tấm gương để qua đó nhận thức được sự tôn trọng, chăm chỉ, cảm thông và một người đàn ông thành đạt. Khi con còn nhỏ, mẹ là người gần gũi con nhất nên đa phần tính cách của một đứa trẻ chịu ảnh hưởng lớn từ mẹ. Tuy nhiên, khi bắt đầu biết nhận thức, do tương đồng về giới tính, con trai thường nhìn vào cha để "bắt chước".
Kerncountyfamily đã thực hiện cuộc phỏng vấn với một nhóm các ông bố tại Kern County (Mỹ) để hỏi về bí quyết nuôi dạy con trai. Dưới đây là câu trả lời của họ:
Dành thời gian cho con

Làm bạn cùng con
Là một người cha, không chỉ biết quát mắng mà còn phải biết cho con mượn bờ vai từa vào khi khóc. Kevin McCarthy, cha của hai đứa trẻ cho biết: Những gì bạn nói không quan trọng bằng việc dành thời gian cho chúng. Vì vậy, hãy bớt chút thời gian để đi câu cá, chơi game cùng các con và đưa cho chúng những bài học trong các lần đi chơi đó. "Trẻ con nói với bạn những điều khác nhau ở những thời điểm khác nhau, vì vậy, điều quan trọng là luôn luôn lắng nghe". Mỗi khi McCarthy đi công tác vắng nhà, ông vẫn thường xuyên liên lạc, nói chuyện với các con qua điện thoại, Yahoo, không phải để kiểm soát mà để các con biết rằng ông luôn lắng nghe tâm tư của chúng.
Dạy con biết đồng cảm
Đồng cảm là một kỹ năng quan trọng để những đứa trẻ biết quan tâm đến mọi người xung quanh. Hàng ngày, Zane Smith, Giám đốc điều hành của Câu lạc bộ Boys & Girls làm công việc cố vấn tâm lý cho hai đứa con và hàng nghìn đứa trẻ trong CLB. Ông nói rằng cách tốt nhất để dạy một cậu con trai là dạy nó biết cảm thông. "Hãy thử đi bộ bằng đôi giày của người khác trước khi đưa ra quyết định phù hợp với cảm xúc của mình" là điều mà Zane thường xuyên nhắc nhở các con.
Ngoài ra, Zane còn dạy các con trai biết nhận lỗi và nói lời xin lỗi rất "đàn ông". Ví dụ như "Tôi xin lỗi. Tôi đã mất bình tĩnh với bạn. Tôi sẽ bình tĩnh hơn trong những lần sau".
Cung cấp sự ổn định
Cung cấp đầy đủ những nhu cầu thiết yếu và đảm bảo an toàn tạo cho đứa cảm nhận về cái tôi. Ông Rick Radon, người lớn tuổi nhất cuộc phỏng vấn luôn tự hào về cậu con trai thành đạt 31 tuổi của mình. Ông cho biết một trong những điều quan trọng nhất ông đã làm cho các con chính là tạo cho chúng cuộc sống ổn định. "Các con tôi không thể có tất cả mọi thứ chúng muốn nhưng chúng có đủ mọi điều chúng cần: nơi ở, quần áo, đồ ăn, tình yêu và đặc biệt là sự tin cậy".

Đôi khi phải động viên, đôi khi cần chê trách
Giải thích về sự không công bằng của cuộc sống
Vẫn là Zane đã chia sẻ thêm rằng, ông không bao giờ nói dối bọn trẻ bằng những thứ hào nhoáng của cuộc sống. Thay vào đó, ông chỉ cho chúng biết cách chấp nhận bất công như thế nào mà không khiến mình trở nên nhỏ nhen. Ngay như việc đơn giản nhất là phân chia đồ chơi giữa cậu con trai Chris, 16 tuổi và em gái cũng vậy. Zane nói: "Nếu em gái có được mua một bộ váy đắt tiền thì không có nghĩa là Chris cũng sẽ có đồ chơi ngang giá. Tôi nói với nó đó là sự nhường nhịn và mọi chuyện có thể ngược lại vào lần sau".
Phục vụ người khác
Giúp đỡ những người kém may mắn và đem lại lợi ích cộng đồng là những điều quan trọng mà một cậu con trai cần phải học để đảm bảo cho tương lai hạnh phúc. Zane luôn khuyến khích con trai mình giúp đỡ người khác như một thói quen, không chờ đợi người khác yêu cầu.
Bản thân là đại diện dân biểu, McCarthy đã truyền cho con đức tính phục vụ cộng đồng. Giờ đây, Connor, con trai ông đã trở thành tình nguyện viên cho Hiệp hội Ung thư Mỹ.
Tăng cường ý thức về bản thân
Không nên chì chiết vào những lỗi lầm do con gây ra mà hãy nhìn vào mặt tích cực của nó. Ai trong chúng ta cũng có những mặt mạnh, mặt yếu. Và những bậc làm cha mẹ phải biết khuyến khích con phát huy ưu điểm, sửa chữa nhược điểm. Nói cho chúng biết giá trị của mình để chúng luôn tự tin vào bản thân.
Để con thất bại
Người cha có nghĩa vụ bảo vệ con trai mình nhưng đôi khi cũng nên để chúng thất bại. Chúng sẽ học được nhiều từ thất bại và biết làm gì nếu muốn thành công. Khi chúng còn nhỏ, nếu chúng ta bao bọc chúng quá nhiều thì khi lớn lên, chúng dễ bị tổn thương. Đừng tự biến con mình thành "những chú gà công nghiệp".
Mộc Lan


Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Những nhược điểm của xe tay ga


Theo: http://vnexpress.net

Vốn dĩ xe tay ga thiết kế đã không bao gồm các yếu tố an toàn tối ưu. Ví như hành trình giảm sóc trước ngắn cộng với đường kính lốp nhỏ (AB, Click, Lead....) nên khi thắng dễ bị té ngã.

Tâm trọng lượng xe nằm xa tâm hình học của xe làm mất cân bằng, thiếu ổn định khi vận hành, so với xe số khi cùng trọng lượng thì cảm giác dắt, vận hành xe tay ga nặng nề hơn nhiều.
Với đường kính bánh nhỏ để đạt được tốc độ tương đương so với các dòng xe bánh lớn thì xe tay ga phải có vòng quay lớn hơn vì thế máy nhanh tã hơn do ma sát.
Máy đặt thấp, bô xe thấp dễ bị chạm gầm và bể lốc máy khi đi vào các con đường mà ổ gà, ổ voi đang trở nên thịnh hành, dễ tắt máy, hư động cơ khi lội nước (khi thủy triều ở TP. Hồ Chí Minh, hay những con phố gập nước ở thủ đô Hà Nội)
 Ảnh minh họa: Honda Mojet
Hệ thống phanh (thắng) kết hợp (Combi Brake) cải tiến khi bố thắng còn mới chứ đã dùng một thời gian thì nó là cải lùi vì tốc độ mòn của bố thắng đĩa thường chậm hơn bố của phanh tang trống sau. Bánh trước hãm trước trong khi tang trống bánh sau chưa kịp áp má phanh thì đã xòe ra đường (sai quy tắc thắng an toàn "thắng bánh sau trước và bánh trước sau") nên thực tế có những người tiêu dùng thông thái gỡ bỏ chế độ cãi lùi này.
Công tắc chân chống bên thông minh thật nhưng lại giảm độ tin cậy khi xe vận hành theo thời gian.
Công nghệ PGM - FI: hiện đại nhưng tại Việt Nam sửa chưa phổ biến và nếu hư chỉ có nước về hãng mà thay nguyên bộ (lưu ý cái này không rẻ chút nào).
Hiệu quả sử dụng nhiên liệu thấp. Cái mà mọi người hay nghe rằng xe tiêu thụ 1 lít cho 50 km ấy là trong điều kiện lý tưởng không ổ gà, ít gió, không leo dốc (khác xa với vận hành thực tế), các xe đem cho các nhà báo để thử nghiệm thực địa đã bị thay nhớt loãng để tiết kiệm xăng, trong khi thực tế vận hành lại dùng nhớt đặc. Chi phí mua xe chỉ chiếm khoảng từ 20% đến 30% chi phí, còn lại là chi phí vận hành của nó như: phí xăng dầu, bảo dưỡng.... Nên các bạn phải cân nhắc kỹ.
Cốp xe ga có thể tích lớn. Khi chứa đồ nhiều và nặng vào cua gây mất ổn định xe do bị dồn "hàng" trong cốp gây mất cân bằng tâm trọng lượng. Xe tay ga ra đời vì mục đích phục vụ các chị em phụ nữ mặc váy (lười sang số) chứ các đấng mày râu mà đi tay ga lạng lách xem ra không ổn chút nào.
Go home safely to your loved ones!!! Safety first!
Công Lý



Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Chai sữa đổ



(Theo Dân trí) - Tất cả chúng ta đều hiểu, chẳng có gì hay ho về chuyện làm đổ sữa. Nhưng câu chuyện này hoàn toàn khác. Tôi hy vọng tất cả các bậc phụ huynh có thể hành xử theo cách này.

Gần đây tôi có nghe người ta kể về một nhà khoa học nổi tiếng. Ông đã tạo ra những đột phá rất quan trọng trong lĩnh vực y học. Một phóng viên đã phỏng vấn ông và hỏi rằng, tại sao ông nghĩ rằng mình có thể sáng tạo nhiều hơn so với những người bình thường? Điều gì đã khiến ông rất khác biệt với những người khác?

Nhà khoa học trả lời, theo ông, mọi chuyện hẳn bắt đầu từ một trải nghiệm từng có với mẹ ông. Sự việc xảy ra khi ông chỉ mới hai tuổi. Lúc đó, khi đang cố lấy một chai sữa trong tủ lạnh ra thì ông trượt tay và chai sữa rơi xuống đất, tung tóe tất cả lên sàn bếp, hệt như một biển sữa vậy!

Khi mẹ ông bước vào, bà không la mắng, cũng không dạy dỗ hay trách phạt gì, chỉ bảo ông, “Ồ, Robert, con đã tạo ra một cảnh lộn xộn tuyệt vời và thú vị thật đấy! Mẹ chẳng mấy khi thấy một vũng sữa lớn như vậy đâu. À, vậy là đã có thiệt hại rồi đây. Con có muốn ngắm nhìn và chơi với chỗ sữa đó một chút trước khi mẹ con mình dọn dẹp nó không?”.

Tất nhiên là Robert thích rồi. Sau một lát, mẹ cậu bảo: “Con biết không Robert, mỗi khi con tạo ra một sự lộn xộn thế này, rốt cuộc rồi con cũng sẽ phải dọn dẹp và sắp xếp lại mọi thứ trở về trật tự ban đầu. Vậy giờ con muốn làm thế nào? Chúng ta có thể dùng thìa hay khăn, hoặc chổi. Con thích cái nào hơn?”. Cậu bé đã chọn thìa và thế là hai mẹ con cùng nhau dọn dẹp chỗ sữa bị đổ.

Rồi mẹ Robert lại bảo, “Con biết không, điều mà chúng ta thấy được trong việc này là sự cố xảy ra khi bê một chai sữa to chỉ bằng đôi bàn tay bé xíu. Mẹ con mình hãy cùng ra phía sân sau và đổ lại đầy nước vào chai. Và con sẽ tìm ra cách để có thể bưng chai nước mà không làm rơi nó”. Thế là cậu bé đã hiểu rằng, nếu nắm chặt vào miệng bình bằng cả hai tay, cậu hoàn toàn có thể bưng chai sữa mà không làm đổ. Thật là một bài học tuyệt vời!

Nhà khoa học nổi tiếng đã ghi nhớ khoảnh khắc đó vì nó giúp cậu hiểu rằng, mình không nên sợ hãi khi mắc phải những sai sót.

Cùng với đó, cậu cũng học được một điều, lỗi lầm chính là những cơ hội để ta học hỏi một điều mới mẻ, cũng giống như những thí nghiệm khoa học sau này. Ngay cả khi không thành công, thường thì ta vẫn có thể học được điều gì đó từ nó.

Sẽ chẳng phải rất tuyệt vời hay sao nếu tất cả các bậc cha mẹ đều hành xử với con cái theo cách mẹ Robert đã làm với cậu.

Đỗ Dương
Theo Inspiring-quotes-and-stories


Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

Chân dung Sài Gòn một thế kỷ

Đầu thế kỷ 20 đàn ông Nam bộ không còn búi tóc củ hành nên nghề cắt tóc ra đời; giày dép bắt đầu phổ biến làm xuất hiện nghề sửa giày... Ngày nay trên vỉa hè vẫn còn ông thợ hớt tóc dạo, người thợ sửa giày lâu năm...
> Sài Gòn và những vẻ đẹp đi cùng năm tháng
> Sài Gòn và những địa danh mang tên 'Ông', 'Bà'

Không còn hình ảnh lam lũ chân đất áo bà ba như xưa, nhưng trong mưu sinh người Sài Gòn ngày nay vẫn giữ những nét văn hóa cơ bản của đầu thế kỷ 20. 


Từ những năm 1910-1930, nam giới đã không còn búi tóc củ hành mà bắt đầu cắt tóc ngắn. Theo đó, nghề hớt tóc dạo đường phố ra đời. Đến nay, các tiệm cắt tóc, salon tóc đã chuyên nghiệp hơn, tích hợp nhiều dịch vụ tiện ích, nhưng thỉnh thoảng đâu đó trên vỉa hè đường phố Sài Gòn, dưới những bóng cây mát vẫn còn những người thợ cắt tóc bình dị, với những dụng cụ hành nghề rất đơn giản, nhỏ gọn.

Là phương tiện vận chuyển tiện lợi, taxi bắt đầu xuất hiện ở Sài Gòn - Chợ Lớn vào khoảng cuối những năm 40 và thịnh hành những năm 50 của thế kỷ 20. Trong ảnh là chiếc taxi năm 1970 (ảnh trên) và hiện nay (ảnh dưới).

Sài Gòn xưa có hàng nước, quán cóc bán trà đá, trà chanh…thì trên phố Sài thành hiện nay cũng phổ biến gánh hàng, bàn giải khát với đủ loại nước có ga, nước chanh, sâm lạnh, nước dừa...

Nghề đưa thư ở Sài Gòn bắt đầu phát triển từ đầu thế kỷ 20, chủ yếu là bằng chân, do các đoàn người vận chuyển từ nơi này đến nơi khác, chỉ một số ít thư được vận chuyển bằng xe. Khi đó đất phương Nam còn nhiều rừng rậm thú dữ nên nghề đưa thư khá nguy hiểm. Ngày này nhờ sự phát triển của công nghệ thông tin, máy móc thiết bị hiện đại nên việc thông tin liên lạc đã nhanh chóng, tiện lợi hơn nhiều lần.


Hình ảnh chiếc xe đẩy bán hủ tíu dạo gắn liền với văn hóa ẩm thực Sài Gòn hơn 100 năm nay. Những chiếc xe bán hủ tíu đến nay gần như vẫn còn giữ nguyên cách buôn bán lề đường, đặc biệt là là tiếng gõ “lách cách” đặc trưng. Ngày nay vẫn còn những tiệm bán hủ tíu trên 50 năm tuổi như các tiệm của người Hoa ở khu Chợ Lớn, trên đường Triệu Quang Phục (quận 5), đường Gia Phú (quận 6),...

Gánh hàng rong đã có từ rất lâu đời, và trở thành một nét văn hóa đặc trưng rất Sài thành. Trải bao thăng trầm dâu bể của thời cuộc, gánh hàng rong ngày nay không khác xưa là mấy, vẫn đơn sơ quà vặt, bình dị những tiếng rao.

Nghề sửa giày bắt đầu xuất hiện vào đầu thế kỷ 20, cho đến nay đã trở thành một trong những nghề thủ công lâu đời nhất tại Sài Gòn. Sửa giày được xem là một nghề khá nhàn nhã, thu nhập không cao nhưng ổn định, bất cứ khi nào cũng có việc để làm. Ngày nay, nghề sửa giày ít nhiều đã bị mai một, nhưng vẫn có thể bắt gặp những người thợ già đang miệt mài đóng giày trên hè phố, nhất là ở các đường Lê Thánh Tôn, Hai Bà Trưng (quận 1)...
Lê Phương - Mai Nhật
(Ảnh tư liệu Sài Gòn xưa tổng hợp từ nhiều nguồn)

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Chuyện về một hầu bàn người Nhật



Tác giả: Nguyễn Quang Thiều
Bài đã được xuất bản.: 14/08/2011 05:00 GMT+7
Theo:TuanVietNam.net

Một lời từ chối lịch sự, một cái cúi đầu, một bước đi lùi, một nụ cười thân ái, một gương mặt tự tin chỉ của một người hầu bàn đã một lần nữa làm nên nhân cách người Nhật.
Cả lượt đi và về Hà Nội - Boston và Boston - Hà Nội, tôi đều quá cảnh ở sân bay Narita, Tokyo chừng dăm tiếng đồng hồ. Khi mua vé, một số người khuyên đừng đi qua Nhật vì có thể bị nhiễm phóng xạ. Nhưng có lẽ vì tôi đã quá cảnh Tokyo nhiều lần rồi nên thành thói quen và cũng thấy nhớ. Và thú thực, tôi cũng muốn được quan sát nước Nhật đang sống như thế nào sau cơn " tiểu hồng thủy" mới tràn qua cho dù chỉ ở một trong không gian nhỏ là một sân bay. Báo chí đã nói về bản lĩnh và nhân cách người Nhật sau thảm họa sóng thần cũng như bản lĩnh và nhân cách người Nhật sau khi người Mỹ ném hai quả bom nguyên tử xuống đất nước này.  Và cả bản lĩnh của người Nhật ngay khi dân tộc họ trở thành một trong những dân tộc giàu có nhất thế giới.
Ở nhiều nơi trong khu vực sân bay Narita, người ta có dán một tờ giấy với nội dung nước Nhật đang gặp khó khăn sau thảm họa sóng thần nên thiếu năng lượng, vì vậy quản lý sân bay xin lỗi hành khách khi hệ thống điều hòa trong khu vực sân bay không thể phục vụ hành khách như trước kia. Lúc đầu không nhìn thấy lời  xin lỗi đó, tôi tỏ ra khó chịu với sự nóng bức trong sân bay sau một chuyến bay quá dài. Nhưng khi đọc được lời xin lỗi đó thì tôi lại thầm xin lỗi những người Nhật. Lúc đó, tôi thấy mình thật ích kỷ. Sống tử tế thật khó. Có lẽ chỉ khi chết rồi con người mới có thể tuyên bố rằng mình đã sống hoàn toàn tử tế.
Tôi là kẻ nghiện thuốc lá. Bởi thế, xuống đến sân bay là tôi đảo mắt kiếm tìm phòng hút thuốc. Cho đến bây giờ, chỉ ở Mỹ là tôi không tìm thấy phòng hút thuốc trong sân bay còn tất cả các sân bay tôi đã từng qua đều có phòng hút thuốc. Nhưng chưa ở đâu, phòng hút thuốc trong sân bay lại rộng, đẹp và sạch như ở sân bay Narita. Tất cả mọi thứ trong phòng hút thuốc ở Narita đều đẹp và sạch như là một phòng khánh tiết. Nhìn là biết những người quản lý sân bay đã quan tâm đến cái phòng hút thuốc như thế nào. Nhưng xin bạn nhớ rằng họ quan tâm không phải vì họ khuyến khích người ta hút thuốc mà là lối sống văn hóa của họ. Hút thuốc có hại sức khỏe cho người hút thuốc và cũng có hại phần nào đó cho người bên cạnh. Nhưng không vì sự có hại đó mà người không hút thuốc tẩy chay người hút thuốc. Phép ứng xử với những người hút thuốc qua cách thiết kế và chăm sóc các phòng hút thuốc là một phép ứng xử văn hóa của những người quản lý sân bay Narita. Hút thuốc không có tội, nghĩa là không vi phạm luật pháp trừ khi anh hút thuốc ở nơi cấm hút. Và vì vậy, người hút thuốc phải được ứng xử một cách văn hóa và bình đẳng. Tôi nói vậy vì tôi thấy phòng hút thuốc ở nhiều sân bay trên thế giới giống như địa ngục. Một cái phòng nhỏ xíu chỉ dăm người vào hút thuốc là chật cứng. Những người hút thuốc chen nhau trong mù mịt khói thuốc trông thật thảm hại. Có lẽ những người quản lý ở các sân bay đó tìm cách đày đọa và sỉ nhục những người hút thuốc để cho họ phải bỏ thuốc chăng ?
Tôi còn nhớ mãi một trong những câu chuyện đau lòng trong các trại giam giữ những người Việt Nam vượt biên ở Hongkong những năm đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước. Cảnh sát Hongkong cai quản những trại đó đã ra lệnh những người Việt Nam vượt biên mỗi ngày mỗi người phải bắt 50 con ruồi thì mới được phát khẩu phần ăn. Đó là một sự sỉ nhục. Đó là vô lương tâm. Tôi đã trực tiếp trò chuyện với một số người từ trại đó trở về. Họ đã khóc khi kể lại câu chuyện bắt ruồi để được ăn. Trước kia tôi không nghĩ đến việc bỏ thuốc lá. Nhưng khi nhìn những phòng hút thuốc ở sân bay Narita và cách những người lao công lau chùi phòng hút thuốc đã làm tôi nghĩ tới việc bỏ thuốc lá. Người ta chỉ có thể  thức tỉnh con người bằng văn hóa chứ không bao giờ thức tỉnh con người bằng áp bức dưới bất cứ hình thức nào được.

Trong sân bay Narita. Ảnh: Wikipeadia
Vì thời gian quá cảnh ở sân bay Narita quá dài nên chúng tôi tìm đến một quán ăn trong sân bay. Tôi gọi một bát mì hải sản. Theo trí nhớ của tôi thì giá một bát mì như vậy vẫn không có gì thay đổi sau cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu và đặc biệt sau thảm họa sóng thần. Lúc đó, nghĩ lại những cơn bão giá ở trong nước như trận đồ bát quái mà người tiêu dùng không thể tìm thấy đường thoát ra. Khi chúng tôi ngồi vào bàn thì một người hầu bàn bước đến cúi đầu chào chúng tôi và hỏi chúng tôi dùng gì. Rồi anh mang nước cho chúng tôi. Lúc đó, tôi vô tình chạm vào tay anh và làm đổ cốc nước. Nước làm ướt một chiếc giày của tôi. Trong khi tôi lúng túng chưa biết làm gì thì người hầu bàn đã nói lời xin lỗi và quỳ xuống lau chiếc giày của tôi bằng một chiếc khăn trắng tinh. Tôi thực sự bất ngờ và thấy xấu hổ. Tôi nghĩ đến cách ứng xử của những người Việt Nam ở những nơi công cộng. Người hầu bàn lau chiếc giày bị ướt của tôi kỹ lưỡng như đang lau một viên kim cương. Tôi cam chắc rằng nếu một người hầu bàn trong những quán ăn ở Việt Nam cúi xuống lau giày cho khách thì họ sẽ rất xấu hổ. Nhưng họ biết đâu rằng : chính tôi, người có chiếc giày được lau, mới là người thấy xấu hổ chứ không phải là người lau chiếc giày ấy cho tôi.
Khi ăn xong, tôi đã để lại một món tiền tip kha khá vì muốn bày tỏ sự biết ơn của mình với người hầu bàn đó. Nhưng người hầu bàn nói họ không nhận tiền tip. Một lần nữa, tôi thực sự ngạc nhiên. Tôi cố tìm cách đưa tiền tip cho người hầu bàn nhưng người hầu bàn vẫn nhã nhặn từ chối. Năm 1992, trong chuyến đi đầu tiên của mình đến Mỹ, tôi có đến một quán ăn người Việt ở New York. Khi ăn xong tôi đã để 10 đô la tiền tip lại. Người hầu bàn là một người Mỹ gốc Việt đã tỏ ra vô cùng bực bội với tôi vì tôi đã không để 12 đô la mà chỉ để 10 đô la. Sau này tôi mới biết họ tính phần trăm tiền tip theo tổng giá của bữa ăn. Tôi thực sự không biết điều đó. Sao người hầu bàn kia không giải thích cho tôi? Và sao người hầu bàn kia không có thể nói: "Quý ông còn thiếu 2 đô la tiền tip theo quy định, nhưng nếu quý ông không có 2 đô la thì cũng không sao. Mong quý ông trở lại nhà hàng chúng tôi để chúng tôi được phục vụ quý ông". Nếu nói như vậy, người hầu bàn và nhà hàng của anh ta sẽ không bao giờ mất 2 đô la (vì đương nhiên tôi sẽ trả thêm) mà còn được một cái gì đó giá trị gấp ngàn lần giá trị của 2 đô la kia. Và chắc chắn những lần tới New York sau đó tôi sẽ tìm đến nhà hàng đó. Bởi có gì hạnh phúc hơn khi được trở lại một nơi chốn đã từng gieo vào lòng mình sự xúc động và kính trọng.  Nhưng bây giờ, trong các nhà hàng ở Mỹ, người ta tính tiền tip vào luôn hóa đơn thanh toán. Nghe rất khoa học và sòng phẳng nhưng vẫn không ổn ở một khía cạnh nào đó.
Sau khi từ chối tiền tip, người hầu bàn hỏi chúng tôi có cần gì nữa mà anh ta có thể phục vụ chúng tôi. Chúng tôi cảm ơn anh. Anh cúi đầu chào chúng tôi và bước lùi một bước mời chúng tôi đi. Một lời từ chối lịch sự, một cái cúi đầu, một bước đi lùi, một nụ cười thân ái, một gương mặt tự tin chỉ của một người hầu bàn đã một lần nữa làm nên nhân cách người Nhật. Họ đã từ một đất nước nghèo nàn và tan hoang vì chiến tranh trở thành một đất nước văn minh, văn hóa và giàu có. Họ không bán hàng giả, hàng độc hại, họ không dùng tiền hay vũ khí đe dọa người khác. Sự nhẫn nại trong hành động lau chiếc giày cho khách và sự chối từ tiền tip của người hầu bàn Nhật và sự nhẫn nại của người bán trứng Trung Quốc và cách ăn mì tôm của cậu sinh viên Trung Quốc hoàn toàn khác nhau.
Sự nhẫn nại của người Nhật là sự rèn luyện nhân cách, là ứng xử văn hóa, là sự tôn trọng con người và ý chí vươn lên. Sự nhẫn nại đó không chứa đựng những tham vọng ngông cuồng và những mưu mô. Cũng như người Nhật đã dạy cho con em của họ về những khó khăn mà dân tộc Nhật phải đương đầu, dạy cho mỗi người Nhật hãy bằng hành động trung thực của mình làm cho văn hóa Nhật, nhân cách Nhật cũng như giá trị những sản phẩm made in Japan lan tỏa vào lòng con người trên toàn thế giới chứ không phải là những cuộc "xâm lăng" đầy mưu tính đôi khi phi nhân và ác độc.

Tập cho con ăn rau từ trong bụng mẹ


 Theo:vietnamnet
Cập nhật lúc 13/08/2011 10:00:00 AM (GMT+7)
Rất nhiều bậc phụ huynh phải đánh vật với việc tập cho con cái họ ăn rau xanh. Tuy nhiên, theo các nhà khoa học Mỹ, người mẹ có thể tạo thói quen tốt này cho con một cách dễ dàng hơn bắt đầu từ khi đang mang bầu.

Theo các nhà khoa học Mỹ, trẻ em có thể nhớ được những hương vị thực phẩm mà chúng được tiếp xúc từ khi còn trong bụng mẹ. Ảnh: Alamy.

Các nhà nghiên cứu thuộc Trung tâm Tri giác hóa học Monell ở Philadelphia, Mỹ phát hiện, trẻ em có thể hình thành sở thích ăn uống thực phẩm lành mạnh từ khi còn trong bào thai. Trong nghiên cứu được đăng tải trên tạp chí Nhi khoa, các nhà khoa học cho biết đã phát hiện hương vị thực phẩm được truyền từ mẹ sang thai nhi thông qua nước ối.

Hãng thông tấn NPR dẫn lời Julie Mennella - người đứng đầu nhóm nghiên cứu nói thêm rằng: "Những thứ như vani, cà rốt, tỏi, hồi, bạc hà - nằm trong số các hương vị đã được chứng minh truyền tới dịch ối hoặc sữa mẹ".

Để kiểm nghiệm giả thuyết trên, nhóm nghiên cứu đã cho các phụ nữ mang bầu uống những viên nang tỏi hoặc viên nang đường trước khi lấy mẫu nước ối của họ. Sau đó, các nhà nghiên cứu yêu cầu một nhóm người tình nguyện ngửi các mẫu nước ối. Kết quả là, "ban giám khảo" có thể dễ dàng chọn ra các mẫu lấy từ những thai phụ đã ăn tỏi. Điều này có nghĩa, thai nhi có thể nếm được hương vị tỏi vì 90% hương vị này có thể được tri nhận nhờ khứu giác của chúng ta.

Nhóm nghiên cứu tiếp tục xem xét liệu ký ức về những hương vị trên có thể được hình thành trước khi sinh hay không. Các phụ nữ mang thai được chia làm 3 nhóm nhỏ. Một nhóm được yêu cầu uống nước ép cà rốt mỗi ngày trong suốt thời gian mang thai, nhóm thứ hai làm việc tương tự trong suốt thời gian cho con bú và nhóm còn lại tránh dùng cà rốt hoàn toàn.

Khi con của những phụ nữ trên bắt đầu ăn thức ăn đặc, các nhà nghiên cứu cho chúng ăn ngũ cốc được chế biến với nước hoặc nước ép cà rốt. Họ phát hiện, những đứa trẻ từng trải nghiệm hương vị cà rốt trong nước ối của mẹ hoặc sữa mẹ đã ăn nhiều ngũ cốc có vị cà rốt hơn.

Các nhà nghiên cứu kết luận, chúng ta hoàn toàn có thể tạo thói quen ăn uống lành mạnh cho trẻ bằng cách cho chúng tiếp xúc với mọi hương vị có lợi từ rất sớm. Con sẽ thích ăn rau xanh khi người mẹ ăn nhiều rau xanh trong quá trình mang thai hoặc cho con bú.

Thanh Bình