Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Nu na nu nống



viết cho Nu của ngoại

Nu na nu nống
Cái ống thổi cơm
Cái quạt thằng Bờm
Rách toe xơ mướp
Nu na nu nống
cá bống kho tiêu
mẹ Na ăn nhiều
lấy sữa  Nu bú...


Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

CHÚC MỪNG CHÁU NGOẠI CHÀO ĐỜI


CHÚC MỪNG CHÁU NGOẠI CHÀO ĐỜI
BÉ NU SINH LÚC 11h40 ngày 13.12.2011 ( 19.11 năm Tân Mão)
Cân nặng 3kg350 tại Bệnh viện AN SINH – 10 Trần Huy Liệu, Phường 12, Quận Phú Nhuận, Tp. Hồ Chí Minh – ĐT: (08)8457777

bé Nu từ phòng sinh ra lúc 13h50 (ảnh dì Ti)
Bệnh Viện An Sinh
Đường đến bv An Sinh
Lịch ngày sinh bé Nu

 bà  Nội, bà Ngoại căm sóc bé Nu (dì Ti quay fim)

 bà  Nội, bà Ngoại căm sóc bé Nu (dì Ti quay fim)






Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

5% người này sẽ tiếp tục làm thay đổi thế giới?


Cập nhật 12/12/2011 06:08:00 AM (GMT+7)


- Lời tòa soạn: VietNamNet nhận được một bức thư lạ của sinh viên ở TP.HCM. Nhưng hiếm hơn cả lại là bức thư trả lời của một người làm giáo dục, tiến sĩ Nguyễn Thị Từ Huy (nhân vật trong bài viết "Những bộ óc tuyệt nhất đang dùng vào việc nhỏ"). Nỗi niềm của người sinh viên trong bức thư này có lẽ không phải chuyện cá biệt, nhưng niềm hy vọng của người thầy còn đáng để mỗi chúng ta suy ngẫm nhiều hơn. Dưới đây VietNamNet giới thiệu bức "thư gửi sinh viên" này.

TP.HCM ngày 7/12/2011.

Chào bạn!
Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư dưới đây của bạn.

Em chào cô

Em suy nghĩ nhiều về chuyện có mạo muội và đường đột quá không khi viết thư cho cô như thế này.

Sau buổi học đầu tiên trong chương trình cao học, mọi người trong lớp có một buổi họp nhỏ về việc đóng góp tiền mua quà cho thầy cô sau mỗi môn học và quà cho giáo vụ. Một số anh chị tương đối lớn tuổi đang bàn luận khá sôi nổi về việc đóng góp bao nhiêu, chị lớp trưởng đề nghị "giá sàn" là 50.000/môn học.

Một bạn bằng tuổi em đứng lên có ý kiến phản đối về việc đó.

Không khí trở nên rất căng thẳng. Nhiều anh chị đứng lên giải thích cho chúng em về cái "lệ" đằng sau cái luật, về việc chúng em chưa đi làm nên chưa hiểu chuyện, còn ngây thơ nên chưa quen đó thôi, rằng đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn...Chị lớp trưởng liên tục nói "đây là một vấn đề rất nhạy cảm...".

Cô ơi, vấn đề không phải là bao nhiêu tiền, vì tụi em đã ra trường mà không phải đi làm ngay để kiếm tiền, có thể học bao nhiêu và bao lâu tùy thích. Nhưng em không tin rằng một vấn đề nhạy cảm lại có thể được mọi người bàn luận dễ dàng và sôi nổi như thế. Sự gian trá, giả dối thật đáng sợ, nhưng còn đáng sợ hơn là khi tất cả mọi người đều coi sự gian trá, giả dối ấy là bình thường.

Cô ơi, không phải chưa đi làm có nghĩa là em chưa hiểu tất cả những chuyện này.

Chúng em không phải là mọt sách ngây thơ chỉ biết đến tháp ngà khoa học của mình.

Nhưng em đã hi vọng và tin tưởng rất nhiều, vào sự trong sạch và nề nếp ở nơi này, nơi mà kiến thức là quyền lực duy nhất. Vậy mà, ngay ở đây, những lí do như: bận đi làm, đã có gia đình... đang được viện dẫn và những giờ học tập, nghiên cứu thật sự đang bị đánh đổi bằng việc tạo ra những mối quan hệ tốt với giảng viên nhằm xin xỏ, chạy chọt.

Trước đây, ba em học ngành Y. Ba em bỏ học năm thứ 3 vì nhiều lí do. Ba luôn nói với em, giá ngày đó có ai đó nói cho ba biết rằng nhất định sẽ có sự thay đổi, rằng xã hội sẽ trả công xứng đáng với năng lực và nhân phẩm của mình.

Ba nói, dù có những lúc sự dối trá, chạy chọt đầy rẫy, nhưng con luôn phải tin rằng nhất định sẽ có sự thay đổi. Phải có niềm tin vào lẽ phải và sự thật. Những người sống trung thực và dũng cảm dù chỉ chiếm 5% , nhưng chính họ - chính 5% đó đã, và sẽ tiếp tục làm thay đổi thế giới.

Em sợ nhất là trở thành một người ngu dốt, vì ngu dốt sẽ dẫn đến yếu hèn. Em không muốn làm một con người sống đớn hèn và chạy chọt. Em đã tin tưởng và  sống như những gì ba em khuyên.

Nhưng cô ơi, thỉnh thoảng em thấy thật yếu đuối và cô đơn. Như lúc này đây, trong một thời buổi mà sống lương thiện thôi đã khó biết bao rồi, huống hồ sống và trở thành một trí thức chân chính.


Nhưng mà nhất định sẽ có sự thay đổi, phải không cô?

Sinh viên cũ của cô

Đọc thư của bạn, buồn vui lẫn lộn. Buồn thì rõ rồi. Nghe những chuyện đó sao mà không buồn được. Nhưng vui, vì bạn tin vào sự thay đổi. Bạn chỉ chia sẻ, chứ không cần lời khuyên của tôi, có nghĩa là bạn tự biết phải làm gì. Bạn biết rằng bạn thuộc vào số 5% những người trung thực và dũng cảm, và bạn biết phải hành động như thế nào để có sự thay đổi. Cho dù bạn tự thấy mình yếu đuối. Nhưng chính là vì bạn cảm nhận được sự yếu đuối và cô đơn mà bạn có thể trở nên mạnh mẽ.
Mong bạn, mong các bạn đủ mạnh để bảo vệ và phát triển phần tốt đẹp, phần thiên lương trong con người các bạn. Mong các bạn đủ mạnh để làm lan tỏa phần tốt đẹp ấy ra cộng đồng chung của chúng ta. Nếu không như vậy thì xã hội này sẽ vẫn vận hành theo nguyên tắc của cái xấu, cái tồi tệ, cái vô đạo đức; từ đó mà tiến tới chỗ cái ác, cái dã man, tiến tới thú tính, không còn bao xa.
Mong các bạn đủ mạnh để có những lựa chọn đúng, những lựa chọn thể hiện phẩm chất người của các bạn. Các bạn là tương lai của đất nước này. Nếu như từ bây giờ, ngay ở ngưỡng cửa cuộc đời, các bạn đã không đủ mạnh để có những lựa chọn giúp các bạn xác định nhân tính, nhân phẩm của mình, thì cái xã hội mà nay mai các bạn sẽ góp phần xây dựng sẽ là một xã hội như thế nào?
Tôi không thể khẳng định điều gì, nhưng bằng những trải nghiệm cá nhân,  tôi tin rằng, đa số những đồng nghiệp cũ của tôi, những người mà tôi từng cộng tác trong công việc giảng dạy, sẽ ủng hộ và đánh giá cao những lựa chọn đúng đắn, những lựa chọn giúp các bạn chứng tỏ phẩm giá của mình.
Tôi biết nhiều người trong số họ cũng đau khổ như bạn trước những biểu hiện của sự suy đồi đạo đức ngày hôm nay.
Tôi hy vọng rằng họ sẽ bảo vệ các bạn, như là bảo vệ phần tốt đẹp trong con người họ.
Chỉ bằng cách đó, chúng ta mới có thể lấy lại được sức mạnh đang dần dần kiệt quệ của dân tộc này.
Chúng ta đang mất rất nhiều thứ: tài nguyên, khoáng sản, biên giới, biển đảo…; mất các nguồn lực trí tuệ; nền kinh tế của chúng ta đang hồi nguy khốn chưa biết bao giờ mới có thể phục hồi.
Nhưng chừng nào chúng ta còn chưa đánh mất con người, tức là chưa mất hết ý thức về cái đúng, cái tốt, về công lý, về các giá trị nhân văn, chừng nào chúng ta vẫn còn 5% những người can đảm và trung thực, như bạn nói (trên thực tế, tôi tin, những người đó nhiều hơn 5%), chừng đó chúng ta vẫn còn hy vọng. Ba bạn đã truyền cho bạn một điều hết sức tốt đẹp: bạn sinh ra là để làm thay đổi thế giới, để khiến thế giới này tốt đẹp hơn.
Bạn đừng quên rằng bạn là niềm hy vọng của tôi, của chúng tôi. Bạn hãy lựa chọn và hành động để giữ cho chúng tôi niềm hy vọng vào tương lai của xứ sở này, cũng là tương lai của chính bạn!
Thân mến!
·       Nguyễn Thị Từ Huy

Nhớ canh lá lằng



(Theo: Dân trí) - Tới mùa lá lằng, mẹ tôi lại mua rất nhiều về cắt nhỏ, phơi khô, gói ghém cẩn thận rồi để dành nấu canh trong suốt cả năm trời.

Thường ít ai có thể ăn được canh lá lằng nếu không phải là người bản xứ. “Một lần và mãi mãi” họ vẫn hay nói thế sau lần thưởng thức đầu tiên. Bởi nó rất đắng, đắng từ đầu lưỡi đến cuống họng. Vậy nhưng người dân quê tôi không biết từ bao giờ đã “nghiện” nó mất rồi. Vị đắng ấy tan nhanh và để lại một dư vị khó tả rất dài trong tâm khảm!

Có người bảo rằng, quê mình còn khổ nên còn ăn thứ lá này. Nhưng cũng không hẳn phải thế, nhiều người đi tây đi tàu, họ đâu thiếu thứ gì để ăn nữa, nhưng mỗi lần về quê cũng phải ăn cho được món canh lá lằng. Và đi xa cũng không quên mang theo một bọc, thậm chí cả bì làm quà cho mình. Không ngờ vị đắng của thứ rau ấy lắm lúc lại làm cho người ta phải nhớ nhiều đến thế!

Tôi không biết vì sao người ta gọi loại lá này như vậy và cũng không rõ nó còn có tên gọi nào khác nữa hay không. Chỉ biết rằng ở trên rừng mới có. Nó trông giống lá khoai lang khi đã phơi khô.

Nấu canh lá lằng cũng đơn giản lắm. Vài trái cà chua phi mỡ để tạo màu, dăm con cá trích nướng đảo một lúc cho thấm mỡ và gia vị. Thêm nước nóng đun cho sôi già, rồi bỏ một nắm rau lằng. Ai ăn đắng kém thì đừng dại mà khuấy đũa vào nếu không canh sẽ rất đắng, đắng đến “tụt lưỡi” mới thôi. Mà cứ phải có bộ ba ấy canh mới ngon. Rau lằng phải có cá trích nướng, nếu chỉ có mỗi rau lằng thì món canh cũng vô duyên lắm.

Trong thời buổi bão giá, mâm cơm nhà nào ở quê tôi cũng không thể thiếu tô canh rau lằng. Bởi rau rẻ lắm, một ngàn đồng đã có mấy bó. Cá trích cũng có lẽ là loại cá rẻ nhất mà bà mẹ quê nghèo có thể mua, bỏ vào làn đi chợ của mình. Nhiều người đùa, cô gái nào muốn làm dâu quê tôi thì gắng mà tập ăn canh rau lằng.

Nhìn đứa trẻ ăn sột soạt bát canh một cách ngon lành, nghĩ cuộc đời có ngọt bùi thì cũng có đắng cay, phải chăng có thế thì con người ta mới “sống đậm” như vậy được!

Xuyến Chi - Khánh Hồng

Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Tuổi già và cái rét


Tác giả: Trần Minh Anh
Theo: Tuần Việt Nam.net
Đừng thử đem tuổi già của ai đó ra giữa cái rét đã được bản tin dự báo thời tiết xác minh về con số biểu trưng là nhiệt độ. Đừng để bể dâu cuộc đời rơi thêm trên một mái đầu bạc, một sức khỏe đã hao mòn đến cạn kiệt trong đằng đẵng mưu sinh.
Dễ gợi trắc ẩn trong gió rít từng cơn lạnh khi đông đến, quen thuộc là những hình ảnh người già phiêu bạt đường phố để kiếm cơm. Nghề của họ là gì? Bà cụ đội nón mặc thêm cái áo bông chần để rảo bước bán báo. Bà thấp thỏm chen chân vào chào mời ở từng quán cà phê, trà nóng, phở sáng nơi vỉa hè. Người mua thì ít, người lắc đầu sẽ nhiều. Càng nhiều cái lắc đầu thì đôi chân ly quê ra phố ấy càng phải đi tới chào mời thêm nữa. Đi quanh co để kiếm từng đồng góp nhặt. Tiền nhà trọ, tiền cơm, tiền mua chén thuốc khi trái gió trở giời, tiền để dành đều được chi ly trong chừng ấy bé mọn.
Có không ít người già ăn ít, lo nhiều. Họ chuyên chở nỗi lo vì gia đình có chồng ốm đau bệnh tật ở quê. Chiếc xe cà tàng, giọng rao khản đặc vì ổ bánh mì giữa đêm, họ thuộc phận nghèo mà biết hy sinh. Họ không là người sở hữu bằng cấp hay sổ lương hưu, nhưng là những người dồn tính hậu vận vào sự chịu khó. Họ đi bán bánh mì mà trông trời thương đừng có xúi gặp bị ai đó ra ngáng đường "xin đểu", hay lúc tối đường bị xe máy đâm. Chưa hết, họ lại cầu mong cho mình dẻo dai khỏe mạnh để ngày lại ngày "ai bánh mì không", để gia cảnh ở quê mỗi tháng có chút vui tối thiểu.
Đông về, họ thường xuyên run rẩy trong giá rét đấy! Gió mưa, họ choàng thêm nhiều tấm ni lông được thiết kế theo kiểu khéo vá thì đỡ ướt. Họ làm vợ, làm mẹ với tất cả sự toan tính về già. Toan tính cơm ăn. Toan tính đối nhân xử thế với gia tộc. Toan tính đến khi mình không lao động được nữa thì cậy ai, tuy họ có con có cháu?
Nhiều bữa cơm sáng đèn ấm áp trong ngôi nhà kín mít ở phố được nấu nên từ các mớ rau, con cá, mẻ cua...của các thân già đứng chợ. Co ro bán thứ sản vật do mình trồng nuôi, họ biết thế nào là sự chống chọi giữa nhiều thứ khắc nghiệt! Có lẽ, thứ khắc nghiệt nhất mà họ phải đối mặt là sự quên béng đi bố mẹ của phận làm con. Hoặc, thay thế là cảnh neo đơn chỉ một thế hệ. Họ đã lay lắt sống, và đôi khi đầy rủi ro trong cái chết một khi vướng phải tai ương.
Một cụ bà lầm lũi mưu sinh trong đêm đông Hà Nội. Ảnh: Q.Liên
Câu chuyện trên Facebook về một bà lão bán rau, chết vì đợi người mua rau quay lại lấy món hàng đã cho người đang sống nhiều suy nghĩ. Xót xa và gây sự thức tỉnh về nhân cách làm người. Nếu ở đâu đó đang có lòng bất hiếu ngự trị thì xin hãy đón mẹ về để phụng dưỡng chăm lo. Nếu ở góc chợ nào đó có món hàng ế trên tay cụ già thì người mua hãy dễ tính giải ế cho cụ để tuổi già có thêm một ngày nhìn thấy trần gian. Nếu ai đó còn tranh thủ kiếm tài lợi dồi dào tại nơi mình lập nghiệp thì giật mình gọi một cuộc điện thoại về tận cái xóm đìu hiu, hỏi xem cha mẹ ta đang trở mình bao nhiêu lần giữa đêm đông không ngủ?
Tuổi già cần được tránh rét. Rét từ thời tiết, rét từ nhân tâm. Không ai không khen cái hay của ca dao tục ngữ nói về đạo hiếu làm con. Không ai có được hình hài mà thiếu mẹ vắng cha. Tình thương can ngăn được nhiều rủi ro. Sự thờ ơ, vô cảm nhiều khi tước đoạt nhiều điều đáng quý trong chính ta và của người.
Bộ phim Baby's Day Out kể về một cuộc phiêu lưu ngoài đường phố của một đứa trẻ chưa biết đi, chưa biết nói khi bị bắt cóc. Cảnh gần cuối phim là cậu bé này bò đến viện dưỡng lão sau khi đã "vi hành" qua sở thú, công trường xây dựng, nhà trẻ...Cậu đi về tuổi già trước khi bố mẹ và cảnh sát tới. Cậu bé cười thỏa thích giữa những khuôn mặt già nua vui tính đang đàn hát bên lò sưởi ấm áp. Với tôi, đây là một cảnh phim đẹp, có ý nghĩa. Khi trẻ được sống gần già, già vui với trẻ trong bất cứ không gian nào thì đó cũng là một điều thuộc về nhân văn. Ở đó, khoảng cách thế hệ được rút gần, sự hòa hợp từ các yếu tố đạo đức được lan tỏa. Ở đó, không có rét!

7 cách giúp chàng không ngáy ngủ



Theo:http://vnexpress.net/

Ngáy ngủ là một căn bệnh gây tác hại cho chính bệnh nhân và có thể ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình.

Có nhiều nguyên nhân khác nhau tác động lên cuộc sống vợ chồng. Đó có thể là vấn đề phổ biến mà mọi gia đình đều gặp phải. Nhưng cũng có thể đó là một chuyện thật khó diễn đạt thành lời bởi tính chất tế nhị và riêng tư của nó. Ngáy ngủ là một việc như thế.
Cô bạn tôi sáng nào đến công ty cũng với vẻ mặt thất thần, mệt mỏi và chẳng thể tập trung vào công việc. Cô ấy bị thiếu ngủ trầm trọng. Hỏi ra mới biết nguyên nhân là anh chồng đêm nào cũng nằm bên cạnh ngáy o o, khiến cô ấy không tài nào chợp mắt được. Nếu bạn cũng giống cô gái trên, cũng phải sống chung với người chồng miệt mài "kéo gỗ" hằng đêm, hãy tham khảo những cách dưới đây. Có thể nó sẽ hiệu quả để chữa tật xấu của chàng:
1. Cắt giảm lượng rượu
Cách đầu tiên giúp chàng không ngáy ngủ là cắt giảm lượng rượu bia hằng ngày. Vì khi sử dụng nhiều loại đồ uống này, các mô trong cổ họng sẽ được kích thích và hoạt động mạnh, tạo nên tiếng động (ngáy). Hãy nhẹ nhàng giải thích cho chàng hiểu bởi việc bất thình lình ngăn cản chàng uống nhiều rượu, bia trước giờ ngủ có thể khiến chàng khó chịu lúc đầu. Bảo với chàng rằng chất cồn làm ảnh hưởng xấu đến giấc ngủ và bạn không muốn ngửi hơi thở mùi rượu bia khi bên chàng.
2. Gối đầu cao
Khi thấy chàng bắt đầu cất những tiếng ngáy đầu tiên, hãy nhẹ nhàng nâng đầu chàng và kê thêm một chiếc gối. Cách này sẽ khiến cho âm thanh của tiếng ngáy giảm xuống. Bạn hãy chọn mua những chiếc gối có lông mềm, êm để chàng không bị đau cổ và luôn cảm thấy thoải mái khi ngủ.
3. Ngửi mùi bạc hà
Một nguyên nhân nữa khiến cho tiếng thở của chàng to hơn mức bình thường có thể do mũi bị tắc. Vì vậy, tắm và vệ sinh mũi trước khi đi ngủ sẽ tránh được điều này. Để đạt hiệu quả tốt hơn, bạn hãy đặt thêm một bát tinh dầu bạc hà vào phòng tắm hoặc hoà chung vào nước. Mùi bạc hà giúp thông mũi, đánh bật hiện tượng tắc nghẽn một cách tự nhiên. Hơn nữa, cách này còn có thể làm cơ thể thư giãn, cho giấc ngủ sâu.
4. Thay đổi tư thế khi ngủ
Nằm ngủ sai tư thế, cổ họng bị chèn cũng gây ra hiện tượng ngáy ngủ. Bạn hãy giúp chàng thay đổi tư thế khi ngủ, tốt nhất là ở tư thế nằm thẳng để hơi thở được lưu thông.
5. Giữ nhà sạch sẽ
Có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi nghe thấy điều này nhưng nó là sự thật. Ngáy ngủ cũng có thể là một biểu hiện khi mũi bị dị ứng với bụi bẩn, phấn hoa hoặc những mùi không hợp. Do vậy, để giúp chàng trật tự hơn khi ngủ, bạn hãy thường xuyên lau dọn nhà cửa và đồ đạc, đảm bảo bầu không khí trong sạch.
6. Hạn chế uống sữa trước khi ngủ
Sữa và các sản phẩm từ sữa làm sản sinh chất nhầy trong cổ họng - nguyên nhân gây tiếng thở lớn. Mặc dù uống một cốc sữa nóng trước khi ngủ là một thói quen rất tốt nhưng hãy nhớ phải uống trước khi ngủ ít nhất 3 giờ đồng hồ. Ngoài ra, một chế độ tập luyện thường xuyên cũng có tác dụng tốt cho giấc ngủ.
7. Sử dụng thuốc đặc trị
Nếu như tất cả các cách trên đều không hiệu quả thì hãy sử dụng đến biện pháp cuối cùng. Đó là viện đến sự trợ giúp của bác sĩ chỉ định dùng các loại thuốc đặc trị để chấm dứt những tiếng động khó chịu này.
Kha Di

Sợ... ra đường!



Theo: BLOG Dân trí.com

(Dân trí) - Chẳng biết từ bao giờ tôi mắc hội chứng sợ ra đường. Nếu chẳng vì cơm, áo, gạo, tiền; chẳng vì mấy anh bạn hay rủ rê nhậu nhẹt; chẳng vì phim rạp hay hơn tivi thì chẳng bao giờ tôi ra đường.
Đừng hỏi vì sao sợ, vì không hỏi tôi cũng sẽ nói. Phải nói cho bằng hết những cái sợ của tôi.

(Minh họa: Ngọc Diệp)
Này nhé, tôi sợ chết, tôi sợ bị thương. Ra đường, xe buýt chạy như cướp cạn, taxi đua điểm phóng vèo vèo chiếm từng centimet đường, rồi xe tự chế đã cấm từ đời nào giờ vẫn lao rầm rập với cơ man nào là hàng hóa phía sau. Đấy là chưa kể mấy cậu choai choai cưỡi "rim chiến" vừa chạy vừa mài... mã tấu. Sẩy tay một cái là phủi tay. Tôi không lo xa, mà thực tế là mấy năm nay mỗi năm có khoảng 11.000 người chết vì tai nạn giao thông. Tôi chẳng biết cái ông Bùi hay viết BLOG Dân trí mặt tròn hay méo, nhưng ông ấy có phép tính tượng hình đến rợn người: nếu tính sơ sơ mỗi người chết cao 1,6m, thì trong vòng 10 năm "con đường xác chết" do những người mất mạng ngoài đường nối lại sẽ kéo dài từ Hà Nội tới đầu Nghệ An. Tôi sợ tai nạn giao thông, sợ cả ông Bùi.
Nào chỉ có tai nạn, giờ ra đường có đầy đủ lý do để nhẹ thì bị thương, nặng thì chết. Lọt hố ga, no đòn. Sập ổ đào đường, no đòn. Đâm lô cốt, no đòn. Nói năng thiếu "lễ phép", no đòn. Thậm chí mắt lác, cũng no đòn. Tôi nhớ là mới tháng trước, đang đi đường bỗng nghe tiếng còi ôtô (chắc chắn còi ôtô) réo ngay sau lưng. Vừa quay lại chưa kịp hoàn hồn thì gặp ngay một cậu tóc đỏ, đi Wave đỏ hất hàm: "Sao hả anh?". Tôi chi kịp lắp bắp: "Dạ em nhìn đường để tránh cho anh đi". Thấy cu cậu đi qua, tôi mới hoàn hồn. Về nhà kể với vợ, vợ bảo anh thế mà khôn, thế mà khôn. Gặp cánh đầu đỏ đi Wave đỏ, không u đầu cũng sứt trán.
Cái chết tai nạn là cái chết không kỳ hạn. Còn cái chết vì tiền là cái... chết liền (thấy bọn trẻ hay nói thế, mà đúng thật). Hôm rồi Hội đồng Nhân dân TP Hà Nội họp, thấy bảo đời sống người dân khó khăn, giá thì nhảy dựng, tăng trưởng thì đủng đỉnh đi theo. Nghe mấy bác Hội đồng nói, tôi mới nhớ ra thêm một lý do để sợ ra đường: ra đường là mất tiền.
Chưa bao giờ tôi thấy yêu tiền và ghét tiền như bây giờ. Cái gì cũng mua được bằng tiền. Không mua được bằng tiền thì mua bằng... nhiều tiền. Và cứ hễ sảy tay một cái là mất tiền oan. Đi xe ôm mà không biết đường, thêm tiền. Uống trà chanh quên hỏi giá, thêm tiền. Hóng hớt đi nhầm đường (mà đường Hà Nội thì dễ nhầm mới chết), mất tiền. Đầy đủ lý do chính đáng để mất tiền, kể có mà kể cả ngày. Muốn không mất tiền oan, tốt nhất không ra đường. Sợ mất tiền, sợ luôn ra đường. Ít tiền, ít ra đường.
Hôm rồi, tôi có lý do chính đáng để ra đường. Đi bù khú với bạn bè. Nói chuyện sợ ra đường với mấy ông bạn, bốn ông thì hết ba ông ủng hộ. Ông còn lại, có vẻ hiểu biết hơn cả, bảo là: Các ông thật thiển cận. Cái tiền mất ngoài đường là cái mất thấy được, là cái chuyển hóa tự nhiên từ túi người này sang túi người khác, là dòng tiền luân chuyển chứ không mất đi đâu. Còn ở nhà, tiền các ông cũng mất, mà mất nhiều là đằng khác. Tính luôn, lạm phát 18%, coi như từ đầu năm đến giờ mấy đòng tiết kiệm còm cõi của các ông đã mất 1/5 rồi. Để tiền trong nhà cũng mất. Sang năm, lạm phát 9%, nhưng tăng trưởng chỉ 6%, có nghĩa là đồng tiền các ông để trong nhà cũng mất. Quốc hội nói rồi, 5 năm nữa tăng trưởng mới cao hơn lạm phát. Lúc đó các ông mới hết mất tiền.
Nghe cũng phải. Mất tiền ngoài đường còn biết vào túi ai, chứ để tiền trong nhà vẫn mất mà chẳng biết mất đi đâu cả. Ra đường cũng mất tiền, ở nhà cũng mất tiền. Tôi nên ở đâu, tôi phải làm sao để khỏi mất tiền???
Lê Hồng Kỹ